Trang

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Chú Huệ

Chú Huệ là y sĩ của trại trẻ sơ tán của cơ quan ba tôi. Nếu tôi không có một trận ốm nhớ đời thì có lẽ cái sự đời nó cũng tuồn tuột trôi qua và chú cũng như bao người khác mà tôi sẽ vô tình lướt qua, để đánh mất cơ hội hiểu về một tấm lòng nhân hậu. Khi tôi viết những dòng này thì chú đã ra người thiên cổ từ lâu lắm rồi. Tôi không có ý định tri ân bằng những dòng chữ theo cái lẽ thường tình. Tôi chỉ muốn khắc ghi trong lòng về một người chú mà tôi kính trọng, biết ơn sâu nặng.

Hồi ấy cơ quan ba tôi tổ chức cho con em đi sơ tán khỏi Hà Nội, tránh cuộc chiến tranh leo thang của Mỹ ra miền Bắc Việt Nam, một sự di dời đầy may rủi!

Vì các cháu thì đông mà lán trại ở tập trung có hạn, nên chị em tôi cùng một số bạn nhỏ nữa được sắp xếp ra ở nhờ nhà dân. Điều này làm tôi thất vọng tràn trề. Bởi tôi đang háo hức một cuộc sống tập thể. Tôi ngây thơ tưởng tượng những trò trẻ con của những đứa không có bố mẹ bên cạnh nhắc nhở sẽ vô cùng thoải mái, tự do, hệt như tụi nhỏ bây giờ mong muốn được đi cắm trại vậy!

Giữa cái thời buổi sự sống và cái chết mong manh, mà chỉ nghĩ đến được vui chơi! Rõ là khờ đặc cán cuốc!

Chính cái hoàn cảnh bất đắc dĩ ấy đã cho tôi một vốn sống, một sự trải nghiệm mà tôi ngẫu nhiên biết ơn chiến tranh!Thật là một nghịch lí.